Tôi nhớ lắm những ngày cuối xuân ấy,
Ta miên man trong tiếng gió thì thầm,
Ta thả hồn vào mưa phùn rả rích,
Và bên tai réo rắt khúc nhạc buồn…
~~~
Tôi lang thang ngày chớm thu man mác,
Gió xao xác vờn tóc tôi trêu chọc,
Mưa chợt rơi thấu lòng tôi ai oán,
Đàn còn đấy mà bập bùng giễu cợt…
~~~
Mùa vẫn chuyển như đời vẫn phải thế,
Gió, mưa, đàn sẽ còn mãi nơi đây,
Và tôi nữa, lại thênh thang độc bước,
Trên con đường đã lạc dấu chân ai…
_______________________
Mỗi câu thơ viết ra như một chén rượu nhạt đưa con người ta vào cảm giác lâng lâng, một thứ men say giữa bầu trời xúc cảm và những rung động vọng về từ một kí ức xa xăm. Nhưng rồi hơi men sẽ bay đi cũng như cái niềm vui thoáng qua ấy sẽ nhanh chóng vụt mất – những gì thuộc về kí ức chỉ sống lại trong những câu thơ vơ vẩn, gợi nhắc lại một cái gì đó thật giản đơn mà đẹp đẽ ngày hôm nào, rồi tan biến để lại một chút gì đó – gọi là hẫng hụt cũng được, tiếc nuối cũng được.
Và cuối cùng cũng chỉ còn lại giữa bóng tối cái con người đã thừa thời gian đi làm thơ ngồi nhìn chằm chằm vào những dòng chữ vừa mới được type lên với con mắt trống rỗng – một kẻ vừa mới choàng tỉnh cơn say, ngơ ngác như một đứa trẻ.
